Sưu Tầm Truyện Ngắn Hay

Những kí ức về em, anh xin giữ lại tất cả.

Những kí ức về em, anh xin giữ lại tất cả.

Hà Nội mùa hạ mấp mé và có lẽ những cánh hoa sưa bây giờ đã theo gió bay về nơi rất xa, nơi mà anh không thể đưa tay hứng một vài cánh hoa,nơi mà anh cũng chẳng thể nghe thấy mùi hương đó nữa. Nơi mà hoa sưa đã hóa cát bụi. Một bài nhạc mà anh từng hát cho em nghe, những ngày đầu chúng ta còn chưa biết ai là ai cả những dòng tin nhắn chạy dài theo những mùa hoa nở, những con đường anh đi và cả những giọt nước mắt em từng khóc. Một vài nụ cười trong rất ít những bức ảnh anh có về em. Chừng đấy có đủ để anh viết thêm một bài nữa không em dù anh đã hứa sẽ không viết một dòng nào về em nữa… Có lẽ đủ. Những thứ em muốn “Mãi Mãi” là ngày nào đó em à. Ngày mà anh có thể tự đi chợ, nấu cho em một vài món ăn dù biết rằng anh nấu rất tệ. Ngày mà buổi sáng sớm anh kêu la khản cả cái cổ để đánh thức em dậy, ngồi nhìn khuôn mặt cau có vì khó chịu của em, ngắm đôi mắt mà có thức hẳn rồi vẫn còn tít lại đó.
Ngày mà anh vứt bỏ những bộn bề, suy nghĩ chỉ có em. Anh sẽ đưa em đến một bờ biển dài, vuốt mái tóc dài của em đang bay trong gió hét lớn với biển rằng: anh yêu em! Ngày mà anh không biết định nghĩa về khoảng cách và thời gian là gì hết, mãi mãi đó em à. Mưa… anh là con người rất ngốc em à, anh bước ra và yêu như một vài cuốn tiểu thuyết anh từng đọc để rồi người con gái thiệt thòi đó chính là em. Anh có em, một mối tình đầu mà anh muốn giữ mãi, anh ích kỷ, tham lam và hi vọng con đường đi bên em sẽ dài thật dài khi em mệt anh sẽ cõng, khi anh mỏi đôi chân em sẽ ngồi bên cạnh hát vu vơ vài câu, tựa nhẹ vào bờ vai, có những cơn mưa sẽ rơi, những tháng ngày nắng gắt, bao người đi qua, có kẻ hiền lành, không thiếu kẻ thô lỗ, rồi bão qua, gió tới, trăng lên đi hết ánh mặt trời anh vẫn muốn đôi tay nắm là đôi tay ngươi anh yêu đầu tiên và duy nhất em à…
Nhưng có những giấc mơ không phải cứ mơ là được, không phải cố gắng là sẽ có và anh đã sai, sai từ giấc mơ đến hiện thực sai từ những kí ức và cả cuốn tiểu thuyết anh đọc. Sẽ không ít người nói với anh nếu yêu thật lòng thì khoảng cách hay bất cứ điều gì đều không quan trọng. Họ sai rồi em à! có những lúc khi giọt nước mắt em đã khô từ lâu mà anh không biết em khóc khi nào, có vài phút giây em âm thầm chịu đựng. Người ta bảo yêu xa thì phải chấp nhận những thiệt thòi đó, có nhiều điều lớn lao hơn nữa mà, nhưng người ta lại sai rồi em à. Một đêm mùa đông em cô đơn bước, những công viên người ta có nhau, những con đường không yên bình, những khoảng thời gian điện thoại im lặng nằm co ro trong túi em, rồi một ngày những điều nhỏ nhặt ấy cứ lặp lại
 Những kí ức về em, anh xin giữ lại tất cả (ảnh minh họa)

Vậy cứ để anh sống trong những ảo tưởng đi em. Hà Nội, nơi cho anh một người để anh nhớ, anh thương cho anh những cánh hoa sưa, những con đường kí túc xá nhòe ánh đèn. Em cứ quên anh, đừng coi như anh chưa từng xuất hiện, hãy gói gém những điều về anh nơi nào đó, lúc buồn em mở ra để biết vẫn có một người từng yêu em như thế.
Anh biết rất khó khăn cho em, hãy cố gắng để vượt qua em nhé, mạnh mẽ như ngày anh chưa đến. Một tuần qua, anh quá nhiều suy nghĩ để rồi bế tắc, để rồi không biết mình nên làm gì.
Anh đã cố gọi những lần cuối nhưng có vẻ con đường em chọn từ ngày hoa sưa rụng sẽ không còn anh bên cạnh nữa. Vậy thì hãy đi và tìm điều em muốn nhé, tìm cung Sư tử của em. Đừng để những giọt nước mắt rơi em nhé. Cuối cùng nói trắng ra, anh chỉ là một kẻ nói nhiều, biện hộ và không đáng là người em yêu.
Anh sẽ không xin lỗi em nữa đâu, anh sẽ đổ hết cho duyên và số em à. Ngày mai, khi hà nội mưa xuống, anh xin giữ những điều anh đã có.
Ngày mai, sẽ không có những cuộc gọi anh ngồi ngoài cầu thang để lẩm nhẩm hát bài hát nào đó, cũng không có những dòng tin nhắn qua sky bắt em học bài, chỉ em đánh đế chế hay bày em vài điều ngớ ngẩn chọc thiên hạ. Ngày mai sẽ không còn ai yêu anh nữa, không ai giận anh để được anh dỗ, không ai quan tâm về những điều em xóa và cũng chẳng mấy ai đọc bài viết này. Bên tổng đài cũng chẳng gia hạn tin nhắn cho anh nữa, họ biết, anh cũng biết. Thời gian cũng biết nhưng thơi gian cứ trôi, hoa cứ rụng, gió thổi bay bụi vào đôi mắt. Ngày đó anh xin giữ, kí ức về em, về biển đêm và gió… về tất cả. Anh vẫn đi tìm như lời anh đã hứa, mãi mãi là như thế. Hãy chăm sóc bản thân thật tốt em nhé, những điều may mắn và hạnh phúc cho em…!
Hà nội, lặng lẽ những điều không mấy ai hiểu lặng lẽ những nỗi niềm đau, lặng lẽ mây ngang bầu trời, lặng lẽ với thời gian.
Tag : tin-hot

Bình Luận

0 Komentar untuk "Những kí ức về em, anh xin giữ lại tất cả."

Back To Top